Công ơn Thầy Cô

Công ơn Thầy Cô
Lúc còn ấu thơ, chắc ai ai cũng ngỡ rằng chỉ có cha mẹ là cho ta tình cảm nhiều nhất. Nhưng không! Thời gian cứ trôi lặng lẽ và từ khi được cắp sách tới trường thì em mới nhận ra được rằng tình cảm của Thầy Cô dành cho em cũng như tình cảm của cha mẹ dành cho em vậy. Cô như người mẹ, người thầy, như người cha đã dìu dắt chúng em trên con đường học tập.
Thời cắp sách tới trường của mỗi chúng ta là khoảng thời gian đẹp nhất, thời của tuổi mộng mơ, của những ý nghĩ chợt đến rồi chợt đi và cả sự nghịch ngộ. Chính Thầy Cô là những người thay đổi cuộc đời chúng ta, uốn nắn chúng ta từng chút một trên con đường học tập. Ngày ngày đến lớp đều được nghe những lời nói ngọt ngào và ấm áp của Thầy Cô. Ôi! Những lời nói thân thương chứa đựng biết bao tình cảm như những dòng sữa rót vào lòng chúng em. Từ khi chúng em còn bi bô tập nói thì đã được đưa tới trường mẫu giáo để tập làm quen với trường lớp. Cũng chính tại đó, Thầy Cô đã dạy cho chúng em biết thế nào là lễ nghĩa, là biết cách cư xử lễ phép. Ngày ngày trôi qua, em dần dần bước lên những bậc cao hơn của nấc thang kiến thức và Thầy Cô luôn dõi theo chúng em. Từ một con điểm tốt, một ý tưởng hay cho đến một sai phạm nhỏ, một lần không thuộc bài, Thầy Cô đều chú ý nhắc nhở. Thầy Cô là những người thầm lặng đưa chúng em đến đỉnh cao của kiến thức, cho chúng em một tương lai tươi đẹp như ngày hôm nay.
Thầy Cô – hai tiếng thiêng liêng. Họ là những người đã dẫn dắt chúng em đi trên con đường đời của riêng mình, người đã chắp cánh ước mơ cho em. Mọi người vẫn thường nói Thầy Cô là người lái đò cho học sinh. Khi một năm học kết thúc là chuyến đò cập bến. Có lẽ trong chuyến đò đó đã có biết bao điều thú vị. Thầy Cô dạy cho em biết rằng trong cuộc sống có rất nhiều khó khăn, thử thách nhưng cũng có vô vàn niềm vui và sự bất ngờ. Nhờ Thầy, nhờ Cô luôn tận tình điều khiển, lèo lái chuyến đò đó mà em đã vượt qua tất cả những khó khăn, để rồi theo chuyến đò đến bến bờ tri thức trong niềm vui.
Cuộc đời của mỗi chúng ta chắc chắn sẽ không thể phát triển, chắc chắn sẽ vô ích nếu như không có sự nuôi dưỡng và giáo dục. Vốn tạo hóa đã sinh ra như vậy, là con người, ai cũng có cha, có mẹ, có bạn bè, có người thân. Chúng ta được hưởng công ơn sinh thành, được hưởng sự nuôi dưỡng của cha mẹ để lớn lên từng ngày, được sự chia sẻ, giúp đỡ của bạn bè, người thân để sống tốt hơn, phát triển hơn. Thế nhưng, chúng ta còn được hưởng một thứ vô cùng to lớn, vô cùng quan trọng đó là tình yêu thương, sự giáo dục, dạy dỗ của những người Thầy giáo, Cô giáo trong những mái trường thân thương. Đối với em, đó là thứ tình cảm vô cùng thiêng liêng và quý giá. Nó theo em ngay từ những ngày còn thơ ấu, từ những ngày mới học con chữ đầu tiên. Hình ảnh người Thầy, Cô giáo đã xuất hiện trong chúng em ngay từ những ngày em tập đọc, tập viết. Có ai thử tưởng tượng đến hình ảnh những người Thầy đêm đêm thao thức với ngọn đèn dò từng chữ một trên bài làm của học sinh, soạn ra những bài học, những kiến thức mới chuẩn bị cho tiết giảng của ngày hôm sau, hay tìm ra những phương pháp, cách dạy, cách học tốt nhất nhằm giúp học sinh của mình học tập tốt hơn. Có ai tưởng tượng đến hình ảnh người Thầy đứng trên bục giảng say sưa giảng bài, đôi mắt hướng cái nhìn trìu mến về phía học sinh của mình.
Thầy Cô vất vả, cực nhọc vì học trò là thế, vậy mà lắm khi em lại gây ra những điều sai trái khiến Thầy Cô lại phải lo lắng, bận lòng. Thế nhưng, tình cảm của Thầy Cô đối với chúng em cũng không vì thế mà phai nhạt, tình cảm ấy cứ mỗi ngày một nhiều hơn, đậm đà hơn.
Những tiếng gọi thiêng liêng “cha, mẹ, Thầy, Cô” là những tiếng gọi chứa đựng bao tình cảm thân thương và sâu sắc trong lòng em. Cha mẹ là người đã có công sinh thành ra em, thì Thầy Cô là người đã có công dạy dỗ em. Mái trường giống như ngôi nhà thứ hai của em, thì Thầy Cô cũng giống như cha mẹ thứ hai của em vậy. Em xin gửi lời cảm ơn đến quý Thầy Cô đã không quản ngại khó nhọc để dạy dỗ em.
Nhờ công ơn dạy dỗ đó mà hôm nay em cũng đã trở thành người đồng nghiệp của thầy cô. Bây giờ bản thân em cũng đang đứng trên bục giảng dạy cho bao lứa học trò thì em lại càng thấm thía lời dạy của Thầy cô mình ngày trước. Công ơn đó em không bao giờ quên giống như lời bài hát:
Khi tóc thầy bạc, tóc em vẫn còn xanh
Khi tóc thầy bạc trắng chúng em đã khôn lớn rồi
Thời gian trôi qua mau, cầu Kiều thầy đưa qua sông
Tuổi ấu thơ như hoa nở dưới mái trường
Một con đò sang ngang – Ôi lòng thầy mênh mang!
Bài học làm người em vẫn nhớ ghi
Công cha nghĩa mẹ ơn thầy.
Người viết
Lê Thị Ngọc Hương